PHƯỢNG HOÀNG CỔ TRẤN – MỘT VẺ ĐẸP GIẢN DỊ VÀ BÌNH YÊN CỦA CUỘC SỐNG

  • Bình luận:
  • 859 views

Phượng Hoàng cổ trấn đẹp, ai cũng biết. Nhưng hơn cả đẹp, cái trấn nhỏ bé như một tuyệt tác thủy mặc này còn mang những chất say đắm khiến nhiều tâm hồn mải miết, ngẩn ngơ. Hẳn nếu không thử sẽ không thể nào biết được, cổ trần này lại mang một thần sắc lạ lùng đến thế.

Không gian văn hóa truyền thống
Trấn cổ Phượng Hoàng là một ví dụ hoàn hảo cho cuộc sống làng quê xưa cũ nằm ngoài ảnh hưởng của sự hiện đại hóa. Sở dĩ thị trấn này có cái tên như vậy là dựa theo truyền thuyết về đôi chim phượng hoàng bay qua đây, không kìm lòng trước vẻ đẹp non xanh nước biếc nên cứ nấn ná chẳng muốn rời. Fenghuang trong tiếng Trung nghĩa là “phượng hoàng”, một loài chim thần thoại tượng trưng cho may mắn và sự trường thọ, loài chim bừng cháy trong ngọn lửa rồi lại từ đó mà tái sinh.

Thị trấn nằm ở biên giới phía Tây tỉnh Hồ Nam (Hunan), Trung Quốc, bao quanh bởi cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp, sông núi hữu tình. Đặt chân tới đây, du khách sẽ ngay lập tức cảm nhận được nét huyền bí, thanh nhã cùng vẻ hoang sơ nguyên thủy. Màu xanh lá cây dường như bao phủ khắp trấn nhỏ: những triền núi phủ lớp lớp tán cây rậm rạp, cánh đồng lúa xanh, nước sông Đà Giang (Tuo Jiang) phản chiếu sắc cây cỏ mang thứ màu xanh tựa ngọc lục bảo. Những cây cầu bắc ngang sông cùng kiến trúc nhà độc đáo được dựng trên những cột gỗ, màn sương mờ lan tỏa vào buổi sớm hay sau cơn mưa, tất cả tạo nên một tổng thể hài hòa tựa như bức thư họa Trung quốc cổ xưa. Có lẽ bởi vậy nên Thị trấn cổ Phượng hoàng , cùng với Thị trấn Trường Đinh (Chang Ting), tỉnh Phúc Kiến, được xem là hai trấn đẹp nhất của Trung Quốc.

Trải dọc từ phía Tây Bắc tới Đông Nam của thị trấn, sông Đà Giang là nguồn sống đối với người dân địa phương. Bên dòng nước xanh ngắt, phụ nữ giặt quần áo, đàn ông thì thả lưới đánh cá; trong khi trên bờ sông, những món ăn được chế biến giống như hàng thế kỷ trước đây. Con sông này cũng là phương thức giúp người lái thuyền kiếm sống nhờ những chuyến đò chở khách quan ngắm cảnh xuôi ngược dòng sông.
Ban đầu Phượng Hoàng chỉ là một thành cổ nhỏ nằm về một phía của bờ sông Đà Giang (dài 5km). Theo thời gian, người địa phương chuyển sang sinh sống ở cả hai bên bờ, khiến dòng sông trở thành một điểm nhấn đặc biệt của thành và là một kiểu du lịch cực kỳ thú vị với những con thuyền chèo chở khách du lịch khám phá cảnh đẹp, cuộc sống của người dân 2 bên bờ.

Nơi lưu giữ những giá trị văn hóa và lịch của của Trung Hoa
Đây là nơi sinh sống của người Miêu, người Thổ Gia và người Hán, là những sắc dân chính ở nơi này. Nhưng chủ yếu là người dân tộc thiểu số Miao sinh sống. Phụ nữ Miao sở hữu vẻ đẹp tự nhiên không cần đến son phấn, họ mặc thứ trang phục truyền thống màu xanh kết hợp khăn quàng cổ trắng, trang sức bạc cũng là món đồ ưa thích của họ, nhất là vào mùa lễ hội. Người Miao thân thiện, hiếu khách và không ngại làm quen với du khách thông qua những hoạt động giải trí truyền thống (dù rằng đa số họ không biết nói Tiếng Anh).

Vùng đất Phượng Hoàng được ghi nhận từ thời Chiến Quốc. Tuy nhiên, phải đến năm Khang Hy thứ 43 (năm 1704) thành Phượng Hoàng mới được xây dựng. Trước đó, vào thời nhà Minh, triều đình đã tiến hành các biện pháp nhằm trấn áp các cuộc nổi dậy của người Miêu bản địa. Bức tường thành Miêu Cương (cương giới người Miêu), còn được biết đến với tên gọi “Vạn lý trường thành phương Nam”, được xây dựng trong khoảng thời gian từ 1573 – 1620, vẫn còn tồn tại đến ngày nay như một chứng nhân cho lịch sử giai đoạn này. Tuy vậy, những công trình kiến trúc tiêu biểu của Phượng Hoàng Cổ Trấn lại do người Miêu và người Hán tạo dựng nên vào thời nhà Thanh, đặc biệt vào những năm dưới triều Khang Hy.

Ngoài ra, hai nhân vật đáng chú ý khác cũng xuất thân từ thị trấn này. Người thứ nhất là nhà bác ái nổi tiếng Xiong Xiling, đồng thời cũng là vị thủ tướng đầu tiên của Cộng hòa Trung Hoa (1921 – 1949). Nhân vật thứ hai là Huang Yongyu, một họa sĩ đương đại xuất chúng theo trường phái Trung hoa cổ. Bức tranh tường ông vẽ miêu trả câu chuyện Phật giáo tại nữ tu viện Zhunti là địa điểm thường xuyên được du khách ghé thăm. Thị trấn cổ Phượng Hoàng là quê hương của nhà văn tài hoa Shen Congwen (1902-1988), người đã có đóng góp to lớn cho sự phát triển của văn học Trung Hoa hiện đại. Nhà ở đồng thời là mộ phần của nhà văn này được trân trọng và bảo tồn bởi cư dân địa phương, nay là một địa điểm rất thu hút khách du lịch.

Dòng Đà Giang chạy từ Tây sang Đông chia đôi cổ trấn, hai bên bờ là nhà cửa san sát với tầng tầng lớp lớp mái ngói âm dương rêu phong trập trùng, uốn khúc, tưởng chừng như vô tận. Những căn nhà gỗ chênh vênh trên hàng cọc cao tận năm đến bảy mét, cứ thế mà men theo dòng Đà Giang hun hút trong khói sương. Lịch sử 300 năm của thành cổ khiến mọi nơi bạn đến dường như đều in đậm dấu thời gian: những ngôi nhà cổ của quan lại, những mái đền chùa hay bảo tàng, trường học… Các di tích ấy còn lưu giữ những di sản của cổ trấn, những tác phẩm điêu khắc tinh xảo, những bức tranh cuộn dài tầm chục thước mô tả cảnh nên thơ của nơi này. Tòa thành cổ vẫn uy nghi soi bóng xuống dòng sông xanh biếc, nối nhịp đôi bờ bởi những cây cầu với những dáng vẻ khác biệt, nhưng điểm chung theo quan sát của chúng tôi là tất cả đều bằng đá hoặc có sự kết hợp với chất liệu đá trong kiến trúc. Đá ở đây không chỉ dùng làm tường thành, hay những cây cầu mà còn được sử dụng đầy khắp trên các lối đi trong cổ trấn. Trong các cây cầu ấy, nổi tiếng nhất vẫn là Hồng Kiều với kiến trúc “thượng gia hạ kiều” (trên là nhà, dưới là cầu). Ngày nay, phần “hạ kiều” vẫn giữ chức năng cũ, thêm vào đó là các cửa hàng với sản phẩm lưu niệm đa dạng được bày bán dọc hai bên. Phần “thượng gia” ngày nay chủ yếu cho du khách đến ngoạn cảnh, chụp ảnh.

Những năm gần đây, Phượng Hoàng cổ trấn nổi lên như một báu vật tinh khôi vẫn trường tồn với những giá trị cổ kính, mộc mạc khiến những kẻ đam mê xê dịch và say đắm mỹ cảnh phải bàn tán suýt xoa.
Bước chân vào cổ trấn 1300 tuổi, du khách sẽ có cảm giác như mình đang lạc vào câu chuyện cổ tích xa xưa.

Con sông Đà Giang chảy qua cổ trấn không quá sâu, đáy sông có nhiều tảo và rêu tạo cho mặt nước một màu xanh lục. Nhìn từ trên cao, Đà Giang như một dải lụa màu thiên thanh trải dài theo phố cổ, đôi bờ được nối liền bởi những cây cầu gỗ xinh xinh, thanh mảnh. Dọc sông Đà chỉ khoảng 5km nhưng có rất nhiều cây cầu, có cầu gỗ, cầu đá nhưng đặc biệt nhất có lẽ là Hồng Kiều duyên dáng với kiến trúc độc đáo. Đây là chiếc cầu được thiết kế theo phong cách “Phượng Hoàng” đặc trưng. Đứng từ bên đây cầu nhìn sang, thấp thoáng một Phượng Hoàng cổ kính trải dài với những ngõ sâu hun hút, những ngôi nhà rêu phong cùng mái ngói cổ âm – dương dày đặc, màu xám như đá tai mèo.

Cái hồn của Phượng Hoàng cổ trấn là những câu chuyện lịch sử, những trang phục, những điệu múa lời ca,… tất cả đều được lưu giữ một cách đầy trân trọng và tự hào. Bên cạnh việc ngắn nhìn những nét văn hóa đặc sắc, du khách cũng có thể được tự mình trải nghiệm trong không gian có một không hai đó. Du khách sẽ bắt gặp rất nhiều những đồ trang trí thủ công bằng bạc được bày bán tại các quầy hàng. Những tấm khăn vải được nhuộm màu tie-dye, dệt in họa tiết hay in hoa batic là những mặt hàng bản địa rất thích hợp mua làm quà lưu niệm. Người Miao thân thiện, hiếu khách và không ngại làm quen với du khách thông qua những hoạt động giải trí truyền thống (dù rằng đa số họ không biết nói Tiếng Anh). Các món ăn mang nét riêng biệt so với các địa danh khác của Trung Quốc. Ớt đỏ ngâm giấm là đặc sản của nơi đây, những con đường nhỏ tràn ngập mùi thức ăn quyến rũ tỏa ra từ các quán ăn gia đình.

Trái với sự đa dạng của ẩm thực tại nhiều tỉnh khác của Trung Quốc, ẩm thực ở Phượng Hoàng Cổ Trấn khá đơn điệu. Tuy vậy, cũng giống như nhiều vùng khác, thức ăn ở đây khá nhiều dầu, nếu bạn không thể ăn cay nên nhắc nhà bếp lúc gọi món. Thông thường, các món ăn có giá từ 15 – 100 nhân dân tệ (khoảng 50.000 – 340.000 đồng). Các quán ăn trải dài trong cổ trấn, xen kẽ là các quán bar nho nhỏ. Khi bước vào nơi này, bạn sẽ thấy sự huyên náo của cổ trấn về đêm, đối lập với với sự trầm mặc của bên ngoài. Âm thanh ồn ào ấy sẽ ngừng bặt khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm.

Trái ngược với sự phát triển không ngừng của Hồ Nam, Phượng Hoàng Cổ Trấn dường như vẫn còn “ngái ngủ” sau 1300 năm thức giấc.

Theo ấn phẩm Phong Cách Doanh Nhân



  • Bình luận: